Vì vậy, theo giáo lý nhà Phật, Quán vô thường là một việc rất quan trọng. Vì trước hết, nó cho ta biết rằng mọi thứ diễn ra trong hiện tại đều vô cùng quý giá và đẹp đẽ, ta phải nâng niu, gìn giữ nó cho chính mình và những người xung quanh. Thứ hai là không được nản lòng khi thấy hiện trạng không vừa ý. Thế gian là vô thường, chúng ta hãy tin rằng mọi thứ đều có thể thay đổi. Mọi thứ sẽ thay đổi vào ngày mai nếu chúng ta biết cách di chuyển. Ví dụ, một học sinh bướng bỉnh, tôi tin rằng nó có thể được giáo dục để trở thành một người tốt. Nhưng một học sinh giỏi sẽ mất đi khía cạnh đáng yêu của mình nếu em ấy không quan tâm đến nó thường xuyên (một cách chủ quan) và không giữ gìn nó. Theo đạo Phật, tu tập là chuyển nghiệp xấu thành nghiệp tốt. Đây là một bài học vô cùng quý giá về vô thường. Thực tập vô thường giúp ta những điểm sau:
– Thấy vô thường ta mới thấy những gì ta đang có là quý giá. Nó cần được nâng niu, chăm sóc, vun trồng và vun trồng.
– Chúng tôi không nản lòng khi thấy hiện trạng không như ý muốn. Vạn vật là vô thường, nếu ta biết chuyển hóa thì vạn vật sẽ đổi thay ngày mai.
– Thấy được lẽ vô thường của vạn pháp, trước tiên chúng ta có thể đoạn trừ ái dục và làm cho tâm tĩnh lặng. Mọi hoàn cảnh sẽ thay đổi bất ngờ, hãy bình tĩnh, đừng tìm kiếm hạnh phúc tạm thời, hãy tìm kiếm chân lý và hạnh phúc thường hằng.
– Quán chiếu về lẽ vô thường của vạn vật có tác dụng xua tan vọng tưởng. Ham mê. Chúng ta không ghét bỏ mọi thứ, mà dùng trí tuệ để tiếp xúc và xử lý mọi thứ, tức là không dính mắc và không dính mắc.
Phật dạy: thấy rõ không có gì vững chắc để sống tốt và khiêm tốn hơn
Pháp rất sâu xa và vi diệu, có thể khiến con người giác ngộ và giải thoát…việc làm.
Còn các sắc (thọ, tưởng, hành, thức) không biết, không hiểu, không đoạn diệt, không ly dục, không giải thoát tâm thì không thể đoạn trừ khổ, cũng không thể vượt qua khổ. Sợ hãi về cuộc sống, tuổi già, bệnh tật và cái chết. Vì vậy, Đức Phật đã cảnh báo các Tỳ kheo phải luôn quán chiếu và nhận ra sự vô thường của năm uẩn: “Các ông nên quan sát sắc (thọ, tưởng, hành, thức) là vô thường”. Suy nghĩ như vậy gọi là suy nghĩ chân chính. Cái biết như vậy được gọi là cái biết chân chính. Sân hận phát sinh khi bạn quan sát và hiểu đúng. Khi bạn chán, bạn sẽ ngừng thèm và thích. Sự chấm dứt của hỷ và dục gọi là tâm giải thoát.
Lời Phật dạy về hai hạng người không biết chán
Đức Phật khẳng định: “Ai coi trọng sắc (thọ, tưởng, hành, thức) thì quý vị ái. , bạn cũng thích chịu đựng đau đớn.” Một khi bạn đang sống trong đau khổ và cảm thấy nó, bạn muốn sự giải thoát nào? Thái độ sẵn sàng chịu khổ gọi là vô minh: “Vô minh là vô minh, vô minh là vô minh. Không biết sắc là vô thường, không biết sắc là vô thường.” Ngược lại, chỉ có người trí muốn xa lìa khổ đau: “Ta không ưa sắc dục (Người không ưa khổ thì sẽ thoát khổ. Tuy nhiên, trên thực tế, đạo Phật đòi hỏi con người phải có trí tuệ, và giới luật này không cho phép vô minh. Do đó, trong giáo pháp Có chỗ cảm hóa vượt người thường nên người (chấp trước) khó chấp nhận, chính vì vậy chúng ta cần thường xuyên trao đổi giáo lý để cùng nương tựa nhau trên đường tu học Phật giáo.
Bà Ruan Desheng
.