Giới thiệu
Trong bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên, đoạn thơ “Năm nay đào lại nở… Hồn ở đâu bây giờ?” là một phần quan trọng cần được phân tích.

Phân tích đoạn thơ
Vũ Đình Liên đã sử dụng “Năm nay đào lại nở” để mở đầu bài thơ, tạo nên một hình ảnh tươi đẹp và rực rỡ. Trong quá khứ, khi hoa đào nở, ông đồ hiện lên trước mắt ta với tay viết câu đối dỏm. Nhưng giờ đây, khi đào nở lại, ông đồ đã không còn tồn tại. Hình ảnh ông đồ cũng đã phai mờ và biến mất theo thời gian. Câu hỏi “Hồn ở đâu bây giờ?” đặt ra làm chậm lại tâm trạng của người đọc.
Tết đến, xuân về, hoa đào lại nở rộ, mọi người háo hức đi chợ sắm tết, đón chào năm mới đầy hy vọng. Nhưng giờ đây, ông đồ đã không còn nữa để đóng góp vào niềm vui của mọi gia đình. Hình ảnh ông đồ đã trở thành “di tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn” (Vũ Đình Liên). Ông đồ đã biến mất, để lại sự trống trải và buồn bã. Thi sĩ Vũ Đình Liên cảm thấy xót xa với thân phận của ông đồ và thời đại đã cuốn trôi đi cuộc sống thanh bình và đẹp đẽ của ông.
Kết luận
Với những biện pháp tu từ tinh tế, Vũ Đình Liên đã tái hiện hình ảnh ông đồ và mang đến cho chúng ta “vết tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn”. Chúng ta cảm thấy tiếc nuối cho số phận của ông đồ và những giá trị tinh thần đã mất đi theo thời gian. Bài thơ “Ông đồ” kết thúc với những tâm trạng buồn bã về cuộc đời đầy bất hạnh của ông đồ, nhưng cũng đem lại ánh sáng cho tấm lòng của thi sĩ Vũ Đình Liên.
Để biết thêm thông tin về “Phân tích đoạn thơ: ‘Năm nay đào lại nở… Hồn ở đâu bây giờ ?’ trong bài thơ Ông đồ,” hãy truy cập HEFC.
